Góc trái tim

Blog tình yêu

Giáo dục

Làm đẹp

Thứ Hai, 22 tháng 9, 2014

U19 Việt Nam - LEG



Truyện ngắn : Anh nợ em nụ cười

Anh lớn lên ở vùng quê nghèo, bố mẹ ly hôn từ khi anh 7 tuổi, anh sống vớimẹ đến năm 9 tuổi thì về sống với bà nội vì mẹ đi bước nữa. Bà tần tảo một mình nuôi anh ăn học.



 Anh đã từng là một cậu bé ngoan...cho đến khi anh bước chân vào cấp 3. Lên cấp 3 anh bắt đầu mải chơi, đua đòi, học hút thuốc, học đua xe,đánh bạc. Đỉnh điểm là đến năm lớp 11, anh đánh bạc và bị bắt, công an trao trả về nhà trường và anh nhận "bản án" là bị đuổi học. Có lẽ từ đây, cuộc đời anh bắt đầu đầy sóng gió....

Anh tạm biệt bà và bắt đầu cuộc sống xa nhà, anh hứa sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền để bà an nhàn khi về già. Bà không muốn anh đi nhưng anh có vẻ quyết tâm nên bà đành lòng. Anh lên đường với lời dặn dò của bà :" Nghèo cho sạch, rách cho thơm nhe con! Đừng làm gì trái với lương tâm và đạo đức con người.." ...


Anh theo chân một người anh trong làng lên Hà Nội, bắt đầu kiếm sống bằngcông việc phụ xây. Với một người không có bằng cấp như anh thì chỉ có thể kiếm được một công việc lao động chân tay ở cái thủ đô đất chật người đông này. Với đồng lương ít ỏi, mỗi tháng anh gửi về cho bà một khoản tiền nho nhỏ,còn đâu giữ lại cho mình để chi tiêu. Rồi tình cờ, anh quen được một người đàn ông tuổi trung niên, xăm trổ đầy mình,.... người đó nói sẽ cho anh một công việc nhàn hơn và lương cao hơn cái công việc nặng nhọc anh đang làm bấy giờ.Thế là anh từ giã anh em bạn bè, và đi theo người người đàn ông đó.

Công việc " nhàn nhạ" đó là công việc về mảng trái của xã hội, là đòi nợ thuê, là đâm thuê chém mướn, cầm cố, cho vay nặng lãi..... Và kể từ đó không biết bao lần đôi tay anh dính máu, anh đã đi vào con đường tội lỗi lúc nào không hay . Thế nhưng bù lại, anh có chỗ ăn chỗ ở tử tế, không còn phải sống cuộc sống khổ sở như trước. Sau 2 năm sát cánh bên người anh đó, anh đã nhận đc sự tin tưởng và đc trao những trọng trách lớn, không còn là tay sai nữa mà là cánh tay trái, cánh tay phải. Và anh bắt đầu anh có những hình xăm trên người, hình xăm đầu tiên là dòng chữ: " Công lao bà như biển trời....Đời đời cháu không bao giờ quên ơn"...... Thế nhưng anh lại quên lời dặn dò của bà trước lúc anh đi xa.....

Vì công việc không còn vất vả như xưa nên sau 2 năm anh thay đổi hoàn toàn về ngoại hình. Không còn là cậu bé với mái tóc vàng hoe khô cằn, làn da đen trũi vì dầm mưa dãi nắng, mà thay vào đó là làn da trắng mịn, đầu tóc mượt mà,nom anh chẳng khác gì trai thành phố.

Ngày đầu tiên ông trời sắp đặt cho anh gặp chị, gặp người con gái định mệnh của cuộc đời anh... đó là vào tối hôm Noel. Tình cờ anh đang đi trên đường thì gặp chị bị va chạm xe, và anh đã dừng lại đỡ chị dậy và dựng xe cho chị,hỏi han chị đau ở đâu, có cần đi viện không. Anh nhớ mãi cái vẻ mặt cảm ơn rối rít của chị lúc đó, cả cái bóng dáng đi tập tễnh vì chân đau nhưng miệng vẫn cố cười:" Em không sao đâu anh ạ"..... Trước khi tạm biệt nhau ra về, anh đã chủ động xin số chị. Những ngày sau đó, anh nhắn tin hỏi thăm tình hình vết thương của chị, rồi quan tâm chị, tán tỉnh chị. Chẳng biết từ lúc nào 2 người thân nhau và yêu nhau. Chị con nhà gia giáo, bố làm ngành Y, mẹ làm giáo viên,chị là con cả trong gia đình, dưới chị là 1 cậu e trai....Về cơ bản mà nói, gia đình anh không tương xứng với gia đình chị, anh mặc cảm với hoàn cảnh của mình,tự ti về trình độ văn hóa cho nên anh không có tự tin đến với chị. Nhưng chị yêu con người anh, chị không màng đến những cái đó. Mà chị càng thương anh hơn khi biết rõ về số phận cuộc đời anh, anh thiệt thòi đủ thứ, thiếu thốn tình thương của cả ba lẫn mẹ,vì vậy chị muốn bên anh và bù đắp cho anh phần nào đó.....


Yêu nhau được 3 tháng, anh dẫn chị về ra mắt bà nội, người đã có công nuôi nấng anh dù không sinh ra anh. Nhìn anh cao to, trắng trẻo hơn xưa ...bà mừng ra mặt, nhưng vẫn thoáng có nét buồn khi nhìn vào những hình xăm của anh. Bà kể cho chị nghe về chuyện lúc anh còn nhỏ, rồi những " chiến tích oanh liệt" của anh khi anh lên cấp 3. Chị nghe mà chỉ biết liếc nhìn trộm anh rồi cười, còn anh thì xấu hổ ngại ngùng. Anh đưa chị dạo quanh xóm làng, đưa chị đi qua ngôi trường anh đã từng học, đưa chị đi qa những cánh đồng- nơi tuổi thơ của anh lớn lên. Chưa bao giờ anh khát khao có một mái ấm gia đình như lúc đó, anh sẽ là người chồng chăm chỉ, chị sẽ là người vợ ngoan hiền, sẽ có bà, sẽ có những đứa con thơ.....cả nhà quây quần bên nhau. Khát khao của anh lúc này cũng là khát khao của chị, thế nhưng trong sâu thẳm trong chị là một nỗi lo sợ,sợ bố mẹ chị sẽ không chấp thuận cho anh và chị đến với nhau...
Một tháng sau, sóng gió đã ập tới khi chị biết tin mình có thai đã được 5 tuần. Vẻ mặt chị hiện rõ nỗi sợ sệt, ngay lúc này chị chỉ muốn nghe giọng anh và nhấc máy, gọi cho anh....Chưa đầy 10 giây, anh đã bắt máy...vẫn giọng nó inhẹ nhàng ấm áp đó :" Anh đây !"
Chị hỏi anh : - Anh có yêu em không?
+ Có chứ, lúc nào anh cũng yêu em... nhưng sao tự nhiên em lại hỏi vậy ??
- Thế anh có thương em không ??
+ Anh có, yêu nhiều, thương cũng nhiều....
- Vì sao thương em ??
Anh thở dài rồi nói :" Anh thương em vì thiệt thòi cho em nhiều khi yêu anh, anh không có gì cả, không nhà không xe, cũng chẳng nhiều tiền "...

Chị ngắt lời anh:" Em không cần những cái đó ..." rồi lại hỏi tiếp:
- Thế anh có muốn lấy em không ??
+ Tất nhiên là anh muốn...
- Vậy nếu bố mẹ em phản đối thì làm sao???
+ Anh cũng đã nghĩ đến vấn đề này nhiều rồi, lần nào anh cũng nghĩ đến đau lòng. Chắc chắn bố mẹ em sẽ phản đối chúng ta...nhưng tuyệt đối anh sẽ không đầu hàng, sẽ không buông tay em đâu...


Chị cười và nói :" Tốt ! Đó là câu trả lời mà em muốn nghe,...Anh !!!.Em có thai được 5 tuần rồi..."
Anh ngạc nhiên không thốt lên lời nhưng không giấu nổi niềm vui sướng và hỏi đi hỏi lại chị:" Thật...à...e nói thật ah? Em chắc chắn chứ ...??"

Chị cũng mường tượng được vẻ mặt anh lúc này nên chị vừa cười vừa nói:" Ngốc ạ, em thử 2 lần rồi ....2 vạch rồi "..... Anh nghe xong cười lớn thành tiếng, anh chỉ muốn lao đến ngay bên chị và ôm chị vào lòng thế nhưnglúc này đã là hơn 23h rồi. Đêm đó anh và chị đã bàn tính đến chuyện tương lại,và bàn cách nói chuyện với bố mẹ chị.

Khi bố chị biết chị mang thai, ông đã nổi giận lôi đình, ông tát chị, chửi rủa chị. Ông nói chị không có mắt nhìn người, một người như thế mà chị cũng chấp nhận lấy sao…Chị chỉ biết lặng im và khóc vì mọi lời nói,mọi lời giải thíchlúc này chỉ là “ đổ thêm dầu vào lừa”. Chị quay sang cầu cạnh mẹ giúp đỡ, bà vừa giận vừa thương chị, hơn nữa lại sợ bố chị nên cũng chỉ biết khóc.Trong phút chốc cả bố lẫn mẹ đều quay lưng với chị, chị cảm thấy đau đến nghẹ tthở, đau thắt cả đáy lòng. Chị chỉ mong bố mẹ chị có thể hiểu nỗi lòng của chị và tình yêu chị dành cho anh, thế nhưng bố mẹ chị nhất quyết không đồng ý anh.Mặc cho anh đến nhà van xin và quỳ gối xin lỗi bố mẹ chị, mặc cho anh khóc vì thương yêu chị…mặc cho anh hứa hẹn sẽ lo cho chị và con trong tương lại ….Bố chị vẫn không lay chuyển ý và mở cho anh một con đường. Mẹ chị thương chị và cảm động trước tình yêu của anh dành cho chị,nhưng bà lại sợ những khi ông nổi nóng, sợ những đòn đau mỗi khiông không kiềm chế đc, cho nên bà không dám đứng về phía chị. Chị mệt mỏi với nghịch cảnh lúc này, chị thương bố mẹ, muốn làm một đứa con ngoan của hai người. Nhưng chị cũng thương anh, hơn hết là thương đứa con trong bụng chị. Chị không muốn phá bỏ nó, chị muốn nó ra đời như bao đứa trẻ khác cho nên chị nhấ tquyết giữ cái thai lại. Cuối cùng thì bố chị đã từ chị và đuổi chị ra khỏi nhà.Tận cùng của nỗi đau, chị gào khóc thảm thiết, chị đau đớn vô cùng, vì sao ông trời không cho chị một gia đình trọn vẹn, vì sao bắt chị phải lựa chọn giữa gia đình và tình yêu….Tại sao không cho chị cả hai?? Hàng ngàn câu hỏi đặt ra trong lòng chị, chị cảm thấy trước mắt mình là 1 tương lai mờ mịt, rồi những ngày tháng sau chị và anh sẽ sống như thế nào đây….


Lúc thu dọn quần áo cho chị, mẹ chị đã giấu vội cho chị ít tiền để phòng thân. Lúc chị lên taxi ra khỏi nhà, chị nhận được tin nhắn an ủi của mẹ :” Mẹ thương con, con dại khờ quá. Bố mẹ chỉ muốn tốt cho con, mong con thành đạt lên người, chứ nào muốn nhìn thấy con như ngày hôm nay. Con hãy ở tạm đâu đó, để vài ngày bố con nguôi giận, mẹ sẽ nói chuyện với ông ấy…..Số tiền 30tr đó, con hãy giữ để phòng thân con nhé “. Chị chỉ biết khóc nức nở. Anh nhìn chị như vậy, lòng anh cũng đau như cắt, anh không ngờ tình yêu của anh và chị lại khiến chị đánh đổi nhiều như thế này. Anh ôm chị vào lòng và nói :

-“ Hãy tin tưởng ở anh, anh sẽ không để em phải hối hận vì đã lựa chọn bố con anh đâu! Anh yêu em và con nhiều lắm”

Những ngày sau đó, anh và chị chuyển đến một phòng trọ nhỏ 20 mét vuông. Anh vẫn tiếp tục công việc của anh, vẫn là mảng trái của xã hội. Còn chị vì đang mang thai ở 3 tháng đầu nên cần đi lại nhẹ nhàng cho nên chị ở nhà. Cuộc sốngmới đầu cũng vất vả và còn nhiều khó khăn, vẫn còn thiếu thốn nhiều thứ, nhưng sự quan tâm chăm sóc yêu thương của anh đã bù đắp cho chị đc phần nào.

Đàn bà là vậy, chỉ cần được yêu thương thật lòng …thì dù có nghèo khổ đến mấy cũng chịu được ….Chỉ cần vậy thôi…

Thế nhưng sóng gió cuộc đời chị chưa dừng ở đó, khoảng một tháng sau… kể từngày chị bước chân ra khỏi nhà và bắt đầu cuộc sống tự lập cùng anh ….thì đùng cái anh bị bắt. Anh tham gia vào một vụ ẩu đả và không chạy thoát khi công an ập tới. Ngày nhận được tin anh bị bắt, chị như bị sét đánh ngang tang, trước mắt chị mọi thứ tối đen như mực, chị chỉ biết khóc và khóc. Những ngày thángsau…. chị và con sẽ sống sao đây, rồi biết đến bao giờ anh mới được thả để gia đình đoàn tụ. Nỗi đau bị bố mẹ từ mặt còn chưa nguôi nguai thì bây giờ chị lại phải xa anh trong một thời gian mà không biết chính xác là bao giờ mới gặp lại.Qua anh em, bạn bè của anh nên chỉ biết thêm được chút ít thông tin,nhưng mọi cái vẫn còn rất mập mờ, vì đang trong thời gian điều tra nên anh không được gặp bất kỳ một người thân nào. Nhưng nỗi lo trước mắt là tiền ăn, tiền ở, rồi tiềnsinh hoạt, anh đi rồi thì chị sẽ phải đứng ra lo một mình. Số tiền mẹ chị cho,chị không động đến vì để dành đến ngày con chào đời. Chị bắt đầu đi xin việc làm thêm, nhưng không một nơi nào nhận chị. Cũng đúng thôi, chị đang mang bầu mà, hơn nữa đang ở tháng thứ 4 rồi nên đâu ai muốn nhận chị vào làm.Công việc văn phòng cũng không được, công việc nặng nhọc lại càng không. Thế nhưng may sao ông trời vẫn thương chị, thương con người bất hạnh như chị, sau 2 ngày ròng rã đi xin việc thì cuối cùng chị được nhận vào làm tại một quán cơm bình dân.Công việc của chị ở đây sẽ là nhặt rau, rửa rau, rửa bát, lau bát đũa. Hàngngày, chị dậy sớm đi làm từ 7 giờ sáng và về đến phòng trọ là lúc 9h tối. Vất vả là thế nhưng đồng lương rẻ mạt, thương tình chị nên hàng ngày chủ quán bớ tlại phần chị ít cơm rau, thịt thà để cầm về ăn. Chị nằm ở phòng trọ ẩm thấp, ăn cơm hộp mà sao nước mắt chị rơi ướt đẫm cổ áo. Chưa bao giờ chị nghĩ cuộc đời chị rơi vào hoàn cảnh éo le như này, từ một người con hiền lành ngoan ngoãn,không phải lo kinh tế tiền bạc vậy mà bây giờ chị lại phải kiếm sống từng ngày,phải đi làm trong quãng thời gian bầu bí. Ông trời ơi !! sao không thương lấychị, đã bắt chị rời xa vòng tay bố mẹ .vậy cớ sao lại để chị phải anh, xa yêu thương của chị …..Một con người nhỏ bé…với qá nhiều nỗi đau.


Thời gian trôi qua nhanh, cuối cùng chị mang thai đến tháng thứ 8. Phải nói khổ không để đâu cho hết, nhục nhã ê trề lắm. Người ta nhìn chị bằng ánh mắt hoài nghi lẫn khinh bỉ :” bầu bí mà lủi thủi một mình thì chắc chắn là chửa hoang rồi “, chị đau lòng nhưng cố nuốt nước mắt vào trong, mặc cho người đời cười chê. Chị không may mắn như người ta là có một đám cưới linh đình, chị cũng chẳng may mắn như những phụ nữ khác là có chồng kề bên trong lúc mang thai. Chị cứ lầm lũi đi,lầm lũi về, lủi thủi một mình. Chỉ trong thời gian ngắn mà chị già đi bao nhiêu, tiều tụy đi bao nhiêu. Nhiều lúc chị muốn gọi điện cho mẹ để kể khổ và sà vào lòng mẹ để được khóc, để được mẹ vỗ về an ủi, thế nhưng con đường này là do chị lựa chọn nên chị phải chấp nhận, có nói ra thì cũng làm mẹ buồn lòng hơn thôi. Người bạn duy nhất của chị là chị chủ quán cơm – nơi chị làm việc. Sau khi nghe chị trải lòng về cuộc đời mình, bà chủ đã thương chị và coi chị như là em gái. Đến ngày chị đẻ cũng chỉ có mình người chị đó ở bên.

Sau 9 tháng mang thai cực nhọc, chị đã sinh đc một bé trai nặng 3kg. Ngày được nhìn thấy con và ôm con vào lòng là ngày mà chị vui và hạnh phúc nhất. Có lẽ thời gian qua chị đã phải chịu đựng quá nhiều khổ cực, để ngày hôm nay có thể ôm một thiên thần bé nhỏ này vào lòng. Nhìn các anh chồng trong phòng chăm vợ,chăm con mà chị chạnh lòng vô cùng. Kể từ ngày anh bị bắt cũng đã được gần nửanăm, chị không đc gặp anh, không được trò chuyện với anh. Không biết bây giờ anh ra sao, có nhớ mẹ con chị như lúc này chị đang nhớ anh không….

Sinh xong được 4 hôm chị ra viện về nhà, chẳng có người thân, cũng chẳng có bạn bè. Từ khi chị rơi vào nghịch cảnh này, chị chẳng liên lạc hay chơi với mộ tngười bạn nào. Vì chị mặc cảm, chị sợ bị cười chê, sợ sẽ thành chủ đề cho ngườ ita bàn tán. Chỉ có duy nhất chị chủ quán cơm là người thi thoảng chạy qua ngó mẹ con chị lúc bấy giờ. Con đầy tháng cũng chẳng có bánh, chẳng có nến, cũng chẳng có nổi mâm cơm cúng tử tế. Nhìn con ngây thơ, miệng chúm chím ọ ọe mà chị thương con như đứt từng khúc ruột. Giá như có anh ở đây có phải tốt không? Giá như chị có thể cho con một cuộc sống tốt thì có lẽ lòng chị đã không đau như thế này….

Tròn 9 tháng anh bị bắt, có người báo tin cho chị biết… vụ của anh sắp xử, có khả năng cao anh sẽ đc xử tại ngoại. Chị vui mừng khôn xiết, cái cảm giác như sắp chết đuối vớ được phao vậy, chị sẽ kiệt sức chết mất nếu như không có anh trong quãng thời gian tới .Quả thật anh đã được tại ngoại. Ra khỏi trại giam, anh được bạn bè đón, anh vội vã lao nhanh về xóm trọ với chị. Anh đứng sững ở cửa khi nhìn thấy chị, nhìn chị gầy và xanh xao nên anh đủ hiểu thời gian qua không có anh …chị đã sống vất vả như thế nào. Anh thương.. Anh xót . Anh ôm chị, hai người khóc tu tu như hai đứa trẻ, như người thân thất lạc nhau lâu năm gặp lại.Anh bế con trai trên tay mà vẫn xúc động không kìm được nước mắt, nước mắt chị cũng không ngừng rơi…..bạn bè anh, anh em của anh nhìn thấy cảnh này …cũng không ai cầm được lòng.  Vậy là gia đình bé nhỏ của anh đã được đoàn tụ.

Những tháng ngày sau đó, anh được người anh năm xưa dìu dắt…đã đầu tư cho anh mở một quán ăn nhanh, chuyên lẩu - nướng. Trộm vía công việc của anh lên nhanh nhiều diều gặp gió, mọi sóng gió cũng dần qua đi. Đến khi con trai anhtròn 2 tuổi, anh đã chuyển sang sống trong ngôi nhà cao to hơn, sạch sẽ hơn…dù chỉ là thuê. Cuộc sống cũng đỡ vất vả hơn, chị không còn phải khổ sở nữa, không còn những ngày tháng lầm lũi một mình nữa. Cổ nhân có câu :” Đàn ông xây nhà,đàn bà xây tổ ấm” quả không bao giờ là sai. Trong gia đình, có người đàn ông… bao giờ cũng đỡ hơn là chỉ có đàn bà chèo chống. Quán ăn làm ăn khấm khá,anh dồn tiền và dựa vào mối quan hệ xã hội, anh giải tiền cho vay nặng lãi, cứ thế… cứ thế.. tiền quay vòng, lãi mẹ đẻ lãi con. Chẳng mấy chốc anh có đầy đủ mọi thứ trong tay, có nhà, có xe ga….

Thế nhưng, khi đàn ông có đầy đủ vật chất, kinh tế vững mạnh, nhà cửa đề huề, vợ đẹp con khôn, mọi cái dường như mỹ mãn ….thì họ sẽ ….ngoại tình!

Cuộc sống dư giả, không còn phải lo bữa ăn hàng ngày như trước nữa, cũng không vất vả như xưa cho nên anh bắt đầu cuộc sống “ hưởng thụ” . Anh chơi bời, tiệc tùng bar sàn, công việc của anh phải giao du, phải tiếp xúc với nhiều người để thêm nhiều mối quan hệ. Và mỗi lần như vậy là anh chọn một ả đào đi cùng để uống rượu cùng anh. Anh có tiền, anh thay đổi, anh không còn là con người anh như trước nữa. Không còn những bữa cơm gia đình, không còn những khoảnh khắc cả nhà quây quần bên nhau, anh cứ cho rằng: chu cấp đầy đủ cho chị và con một cuộc sống sung sướng là đủ. Nhưng anh đâu hiểu rằng, khi đầy đủ vật chất thì con người ta lại chỉ cần tình cảm mà thôi. Anh đi sớm về khuya, anh vẫn quan tâm chị và con nhưng rất hời hợt. Bao đêm chị khóc thầm lặng lẽ, khi nghèo chỉ ước mong cuộc sống ấm no, thế rồi đến khi giàu có thì anh lại thay lòng. Chị vẫn nhắm mắt cho qua, cố nuốt nước mắt vào trong để gia đình êm ấm vì mọi lời khuyên đối với anh bây giờ đã là vô tác dụng.


Chị mệt mỏi với cuộc sống này, anh không quan tâm chị, nhiều khi chị tự hỏi không biết anh còn yêu chị nữa không, mà sao anh đối xử với chị tàn nhẫn quá. Anh cặp với hết người con gái này rồi đến người con gái khác, thế rồi “ Con giun xéo mãi cũng phải quằn” mà sức chịu đựng của con người cũng có giới hạn… Chị đã phát điên lên khi con bồ của anh nhắn tin cho chị… nói chị là kẻ đeo bám anh, cho nên không được cưới xin tử tế. Nó nói anh không còn yêu chị, sống với chị chỉ vì thương hại , và cũng vì trách nhiệm với đứa con. Chưa dừng ở đó, nó còn đề nghị chị buông tay anh, để giải thoát cho anh. Lòng chị đau như có ngàn nhát dao đâm vào tim, chị khóc như chưa bao giờ được khóc, giẫu biết rằng những lời nói đó chỉ  là kích đều để chị buông tay anh mà thôi. Nhưng thời gian qua chị đã lặng thinh làm ngơ, còn nó thì được đà lấn tới. Phải chăng chị đã quá nhân từ với tình địch, để nó nghĩ rằng.. nó muốn làm gì cũng được. Chị gọi điện và buông lời sỉ vả nó, chị chửi nó rằng nó chỉ là 1 con phò rẻ tiền, cho nên ko đủ tư cách chửi chị, và chị sẽ không bao giờ buông tay anh. Con ả đó uất ức không nói lên lời, còn chị thì hả hê trong lòng, vì ít ra nó cũng biết được rằng, chị không phải là một con vợ hờ cũng không phải là một con bù nhìn.

Vì bị công kích nên ả ta đã trả đũa chị bằng một “ đòn chí mạng” … Khi ả và anh đang ân ái bên nhau, ả đã cố tình cầm máy anh và gọi điện cho chị. Chị nhấc máy và nghe được một thứ âm thanh mà có lẽ cả đời chị không bao giờ quên được. Tiếng thở hổn hển của anh và tiếng rên rỉ, kêu la của ả…chị đã kịp hiểu ra họ bên nhau và họ đang làm gì….chị đau đớn, phát điên phát rồ, chị gào lên trong điện thoại :” LŨ CHÓ KHỐN NẠN” …thế nhưng ả đã kịp tắt máy. Trong cơn tức giận nổi nóng, chị đã vớ tay cầm chìa khóa xe máy và dẫn theo cả đứa con trai….đi từng nhà nghỉ tìm anh …. Chị lao như bay đến những nhà nghỉ mà bạn bè anh và anh hay lui tới mỗi khi rượu say…. Trước mắt chị mọi thứ đều tối sầm lại, mọi âm thanh đều trở nên hỗn loạn, chị chỉ nghĩ đến cái âm thanh chiết tiệt trong điện thoại đó…..mà không hề để ý đến tiếng còi xe và đèn đỏ…..

Một tiếng vang :” Kétttt.ttttttttt” …kéo theo là tiếng “ rầm ..mmm” vang cả một góc trời ….Một chiếc xe ô tô đã đâm vào xe chị , chị ngã văng ra xa ….rồi chị như chìm vào giấc mơ, mọi thứ đều nhạt nhòa và mơ hồ , chị ước gì mình đang ở thiên đàng thay vì phải sống tiếp cuộc đời này ….bỗng chị bị đánh thức bởi tiếng thét thất thanh của mọi người :” Trời ơi…..thằng bé chảy nhiều máu quá” . … Chị chợt bừng tỉnh và nhớ đến con, chị đã quên rằng chị đèo thằng bé đi theo. Chị chạy lại chỗ con, ngay lúc này là một cảnh tượng bi thương đến đau lòng, toàn thân con chị túa máu, chị ôm con vào lòng và thét lên :
-          Con ơi…….con hãy mở mắt ra….đừng rời bỏ mẹ, mẹ sẽ đưa con đến bệnh viện….Mẹ xin con! Đừng rời bỏ mẹ …Mẹ sai rồi..…aaaaa…aaa…..

Chị quay sang cầu cứu người dân :” Làm ơn ….làm ơn ai đó cứu con tôi, hãy đưa con tôi đi viện …..” vừa nói chị vừa bế thằng bé lên và chạy. Mọi người xúm lại giúp chị, người đèo chị, người đi xe của chị…..Trên đường đến bệnh viện, chị nắm chặt bàn tay của thằng bé, toàn thân chi thấm đẫm máu của con chị, chị lo lắng sợ sệt, một nỗi bất an tràn ngập trong lòng…hơn hết là chị rất ân hận. Chị ân hận vì đã không tập trung đi đường, chị ân hận vì đã đưa thằng bé đi theo cùng. Đến bệnh viện, ngay lập tức thằng bé được đưa vào phòng cấp cứu, toàn thân chị mềm nhũn, không đủ sức để đứng, chị đã ngã khụy xuống, chị vừa khóc vừa van xin bác sĩ :” Em xin các bác hãy cứu con em …xin hãy cứu con em “ rồi chị ngất lịm đi……Khi chị tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trong phòng hồi sức và có anh ở bên cạnh. Chị lạnh lùng không nói với anh một lời, cũng không thèm nhìn anh một lần. Dường như anh biết tội lỗi của mình khủng khiếp như nào, anh nói bệnh tình của con đã qua cơn nguy kịch, bây giờ chỉ cần theo dõi và điều trị. Anh nói anh sai, anh xin lỗi chị, tay anh run run nắm lấy bàn tay chị. Chị lạnh lùng gạt bàn tay anh ra và đi đến bên con….


Trong mỗi người phụ nữ đều có một con quỷ dữ đang ngủ yên và sai lầm của anh là đã đánh thức con quỷ  đó trong chị trỗi dậy….

Những ngày sau đó, anh lặng lẽ bên chị ,cùng chị chăm con, thế nhưng chị vẫn không nói với anh nửa lời. Chị hận anh, hận con người bội bạc, hận kẻ đã khiến con chị đau đớn như này. Sau một tháng điều trị, các vết thương của con chị cũng đã lành và đã được ra viện. Mẹ con chị trở về ngôi nhà đó, chị đặt mình xuống giường và ngủ một giấc thật sâu….Cái mùi của bệnh viện, cái không khí ảm đạm đau thương khi mỗi khi có bệnh nhân mất, làm chị cảm thấy khó thở và không ngủ ngon giấc, chị sợ thần chết sẽ cướp đi đứa con trai bé bỏng của chị trong lúc chị ngủ. Khi chị tỉnh dậy, chị thấy vòng tay của anh đang ôm chặt eo chị, anh nằm cạnh chị, đã bao lâu rồi anh không ôm chị thế này, đã bao lâu rồi anh mới quan tâm và nghĩ cho chị như thế này……nhưng tất cả đã muộn rồi, con tim chị đã bị tổn thương sâu sắc. Chị hất mạnh tay anh ra, anh giật mình tỉnh giấc, chị hét lên :” Tránh xa tôi ra ….tôi ghê tởm con người anh “ . Một tháng qua …anh mong mỏi chị nói với anh dù chỉ là một lời, vậy mà câu đầu tiên chị nói với anh lại là như vậy. Anh đau lòng, nhưng anh không biết lý do vì sao mà chị đối xử với anh như vậy. Anh cứ nghĩ là do thời gian qua mình không quan tâm đến vợ con, để đến khi anh nhận được cuộc gọi từ máy chị nhưng lại là giọng nói của người khác :” Anh có người thân đang cấp cứu trong bệnh viện nhé…một người phụ nữ và một bé trai bị tai nạn xe” …..Trong giây phút đó, anh đã không ngừng cầu nguyện cho chị và con trai anh bình yên vô sự.  Mãi sau này anh mới hiểu lý do vì sao chị bị tai nạn và vì sao chị lại ghê tởm con người anh như vậy…..tất cả là do con ả chết tiệt kia, nhưng lỗi lầm lớn vẫn là ở anh, vì bấy lâu nay anh đã không quan tâm chị.


Ngày hôm sau ,anh tìm đến con ả thối tha kia và tặng ả vài cái tát …vì đã dám xen vào cuộc sống vợ chồng anh. Phò thì mãi chỉ là phò, còn vợ thì mãi mãi là vợ. Tuy anh lăng nhăng nhưng chưa có giây phút nào anh đặt người con khác vào tìm... ngoài chị, người con gái đã hy sinh rất nhiều vì anh. Anh trở về nhà với ý định sẽ quỳ gối xin lỗi chị, xin chị tha thứ cho những tháng ngày qua anh đã lầm đường lạc lối….thế nhưng đáp trả lại anh là một không gian mênh mông và tĩnh lặng…..Chị đã dẫn con bỏ đi….rời xa anh mãi mãi trước khi anh nói lời xin lỗi. Trong thư chị chỉ viết ngắn gọn vài dòng , đại ý là xin lỗi vì đã lấy số tiền 270tr trong két mang đi.

Những ngày tháng sau đó anh như người điên dại, người lúc nào cũng ngập ngụa men say, anh đi tìm chị, anh đi tìm con ….nhưng chị đã biến mất như chưa từng xuất hiện. Vậy là anh đã đánh mất chị, người con gái đã hy sinh và chịu đựng gian khổ cùng anh, vậy mà đến ngày ra hoa kết quả…thì anh lại bỏ rơi chị , để chị cô đơn, lạc lõng. Anh khóc như đứa trẻ lên ba khi không thấy mẹ, anh gào thét, đập phá đồ đạc…..Anh chỉ mong chị xuất hiện trước mặt anh…dù là chị giận anh, không nói với anh một lời nào cũng được….chứ đừng biến mất như này ……

Anh vẫn không thay số vì vẫn chờ đợi chị, vẫn hy vọng chị gọi cho anh …. Phải đến 3 năm sau, chị mới gọi cho anh….Cái giọng nói thân quen ngày nào mà anh thèm được nghe mỗi khi nhớ về mẹ con chị. Chị nói anh cho chị số tài khoản để chị gửi lại anh số tiền 270tr năm xưa chị mang đi…..
Anh đâu cần số tiền đó, anh cần chị và con. Anh như muốn gào lên rằng “Thời gian qua em đã đi đâu? Em và con đã sống ra sao ? Tại sao không cho anh một cơ hội để làm lại từ đầu? “ …. Thế nhưng anh vẫn không thốt lên được những lời đó vì anh hiểu nguyên nhân gì khiến chị rời xa anh..….anh nói vs chị :

-          Em không cần trả đâu, vì anh vẫn còn nợ em quá nhiều….

Chị im lặng một hồi, dường như chị hiểu được anh nợ chị những gì ….anh nợ chị một tương lai hứa hẹn, anh nợ chị tuổi thanh xuân,…anh nợ chị một tình yêu thầm lặng….Còn nhớ năm xưa anh đã nói…anh sẽ đối xử tốt với chị, để chị không hối hận vì đã chọn anh…Vậy mà anh đã làm được những gì cho chị ..ngoài những đau thương không thể bù đắp nổi ….

Chị nói với anh : “ Không, anh chỉ nợ em một thứ duy nhất ….đó là nụ cười . Anh nợ em nụ cười hạnh phúc, bao năm qua sống với anh, em chỉ nhận được toàn nước mắt. Em hy sinh và cho đi …là để mong nhận được quả ngọt, vậy mà cái em nhận được chỉ là những trái đắng….Em đã chọn anh và rồi em mất tất …..Em không trách anh, em chỉ trách ông trời đã quá tuyệt tình với em ….Chào anh !”

Từng lời chị nói, mỗi câu mỗi từ như một nhát dao cứa vào tim anh . Cuộc đời này anh đã nợ chị và “ lấy đi” của chị quá nhiều …Và để bây giờ…. Cứ mỗi lần gọi cho chị , câu đầu tiên anh luôn hỏi chị là " Anh phải làm gì để em quay về bên anh..??" , nhưng lần nào chị cũng cho anh một đáp án :" Đừng đợi em nữa"........


Suốt cuộc đời này...anh sẽ phải sống trong hối hận vì đã đánh mất chị ....!

Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2014

Đòn trả thủ thâm hiểm của dược sĩ khi chồng ngoại tình

Giá như anh đủ hiểu tôi để biết rằng tôi cái gì có thể bỏ qua, cái gì không. Giá như anh có trí nhớ tốt để nhớ rằng tôi là dược sĩ.



Sau khi đọc xong những chia sẻ Nai lưng kiếm tiền, vợ đi nghỉ mát mang “ốc” về bắt “đổ vỏ” của anh Bình và Chồng tôi “lên giường” với bạn cũ khi đi họp lớp của một độc giả nữ khác, tôi quyết định mang chuyện của tôi lên đây “góp gạo” cùng các bạn.

Tôi thật không hiểu sau ngần ấy năm chung sống, chẳng nhẽ anh vẫn không hiểu tôi? Tôi là người không cần quân tử gì hết, có thù phải trả, anh làm tôi đau một, tôi sẽ làm anh đau hai.

Hay là anh tự tin đến mức nghĩ tôi yêu anh quá nhiều và sẽ tha thứ cho anh, anh sẽ là trường hợp đặc biệt?

Anh ạ, khi anh đọc được những dòng tâm sự này, thì đã quá muộn, vì khi đó, tôi đã vô cùng căm hận anh. Anh có biết vì sao tôi không cần thuê thám tử mà vẫn biết anh… có gái?

Hay là anh tự tin đến mức nghĩ tôi yêu anh quá nhiều và sẽ tha thứ cho anh?

Tình cờ, lúc anh vào nhà tắm, tôi lại đang cần tìm điện thoại của mình vì không nhớ đã vứt nó ở xó nào. Tôi định lấy máy anh nháy sang tìm thì thấy máy anh tắt nguồn. Lúc đầu tôi nghĩ anh sập nguồn thôi, nhưng cái tính đa nghi như Tào Tháo đã giúp tôi, tôi thử nhấn nút nguồn, và máy được khởi động. Có một tin nhắn đến, tôi tò mỏ mở ra xem: “sao anh bảo cuối tuần về quê mà em gọi anh hoài không được, có phải có được em rồi nên anh chán không? Anh không thương em nhiều như anh nói”.

Sững sờ vài giây, tôi trấn tĩnh lại, lập tức nhớ đến đêm hôm kia anh nói say quá, ngủ nhà thằng Th.. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi phải dùng mưu hèn kế bẩn với chồng mình. Tôi không dại mà đi hỏi cánh tay phải của anh, tôi lấy máy anh, nhắn vào số của thằng bạn tốt của anh: “hôm trước ngủ nhà mày tao có để quên sạc pin ở đấy không”. Tim tôi đập thình thịch như chính tôi là kẻ vụng trộm. Vài giây sau, tôi đã có kết quả từ chính mồm thằng bạn anh:” thằng điên, mày ngủ nhà tao đâu”.

Khi tim tôi vỡ vụn thì lý trí lại vô cùng minh mẫn và nỗi đau như một liều doping cực mạnh giúp tôi tỉnh táo hoàn toàn. Nhanh tay xóa tin nhắn của thằng bạn anh. Tôi quay sang tin nhắn của ả hồ ly kia. Lúc đó tôi vô cùng căm thù anh và ả.

Vẫn lấy số anh gọi cho ả, tôi nói bình tĩnh : “Chào em, chị là bạn thân của H. Khổ quá, hôm nay nó về quê qua nhà chị chơi để quên điện thoại. Thế là chị tắt nguồn hộ nó. Định mai đem trả thì con chị nó bật lên, thấy tin nhắn của em, chị phải gọi cho em ngay không oan ức cho nó thì khổ”.


Giá như anh có trí nhớ tốt để nhớ rằng tôi là dược sĩ!

Trái với dự đoán của tôi, cô bé ấy không phải là nhân tình của anh mà cũng chỉ là nạn nhân của anh. Cô bé thực sự rất lễ phép: “Ôi thế ạ, không sao đâu chị”. Tôi tiếp: “Em là người yêu H. à? Cái thằng giấu kĩ quá, 30 chưa lấy vợ làm cả nhà nó lo mãi”. Cô bé đầu giây bên kia ngoan ngoãn trả lời: “vâng”.

Cô bé vẫn hồn nhiên mà không biết rằng tôi thật sự đã sụp đổ. Tôi nói “để chị lấy máy chị gọi nhé, chứ xài hết tiền máy nó, mai nó đập chị chết”, và thế là tôi vô tư nhắn tin với phòng nhì của anh. Trong vai bà bạn thân nhiều chuyện, tôi đã hỏi được hết thông tin cá nhân cũng như tình sử của hai người. Càng biết nhiều tôi càng đau đớn.

Còn cô bé, thật sự em cũng chỉ là một nạn nhân của thằng đàn ông đốn mạt là chồng tôi. Nếu có thì cái lỗi lớn nhất của em chỉ là vô trách nhiệm với tình yêu của mình, khi mà người yêu đã có vợ cũng không biết. Tôi nghĩ, tôi sẽ chỉ phá tan cuộc đời anh thôi, còn cô gái kia tôi tha. Tôi lên kế hoạch trả thù anh cho xả cơn tam bành.

Anh ạ! Chắc hẳn anh phải cảm động lắm khi thấy tôi tiếp tục nâng khăn sửa túi cho anh, thậm chí còn dịu dàng hơn trước. Chắc hẳn anh tự mãn lắm khi nghĩ rằng tôi yêu anh quá nhiều.

Theo đúng kế hoạch, tôi cơm bưng nước rót hầu hạ chăm chút. Nhưng anh nên nhớ, anh đi lừa con gái nhà người ta được thì tôi cũng có thể âm thầm độc ác hủy diệt cả đời anh được. Tôi sẽ lấy đi tất cả của anh. Sự nghiệp, sức khỏe, gia đình, tình yêu, bồ bịch.

Anh thấy mấy hôm nay cơm tôi nấu ngon hơn không? Chắc là có chứ, chỉ thêm vài vị thuốc, từng chút một sẽ làm cho anh trong vòng 1 năm thôi, từ một người đàn ông cao to khỏe mạnh, rất “sung” chuyện ấy, sẽ trở nên ốm yếu hom hem, không con nào thèm. Tiếp đó, tôi sẽ “tính sổ” đến sự nghiệp của anh mà nếu trước đó không có tôi hiến kế thì cái sự nghiệp ấy cũng chỉ như cái giẻ lau rách nát. Sau đó sẽ là tài sản tích lũy của vợ chồng ta. Tôi sẽ không để lại cho anh một thứ gì. Và cuối cùng, tôi sẽ đập tờ đơn ly hôn vào mặt anh.

Giá như anh quan tâm tới cái người vẫn được gọi là vợ anh một chút, chắc hẳn anh sẽ thấy trong mỗi bữa cơm đều sẽ có 1 món tôi không hề đụng đũa. Giá như anh đủ hiểu tôi để biết rằng tôi cái gì có thể bỏ qua, cái gì không. Giá như anh có trí nhớ tốt để nhớ rằng tôi là dược sĩ. Tôi không thể ngừng bản thân mình lại nữa…

Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2014

Cô gái sinh năm 1995 mê phượt bằng xe Dream

Với chiếc Dream mẹ tặng nhân dịp đỗ tốt nghiệp, Nguyễn Thị Phương và nhiều bạn bè có cùng đam mê đã phượt qua nhiều địa danh, tỉnh thành nổi tiếng trong nước.


Nguyễn Thị Phương, sinh năm 1995, sinh viên Cao đẳng Sư phạm, đã có hơn 1 năm hoạt động trong hội mê xe Dream khu vực Cầu Giấy - Từ Liêm, Hà Nội. Xuất phát từ niềm đam mê với xe số, Phương cùng các anh em trong hội tổ chức nhiều chuyến phượt bằng xe Dream đến các địa danh trong nước như Sóc Sơn, Ninh Bình, rừng Cúc Phương, Hải Phòng, Hưng Yên, Thanh Hoá, thiền viện Trúc Lâm... Sau mỗi chuyến đi, cô gái trẻ cảm thấy vui vì vừa có thêm nhiều vốn sống, trải nghiệm thực tế lại vừa được giao lưu, kết bạn với những người có chung đam mê.


"Lần đầu tham gia nhóm mình cũng ngại lắm vì là thành viên nữ duy nhất, nhưng lâu dần cũng quen, anh em trong hội gắn bó với nhau như người một nhà. Ngoài đam mê xe Dream, mình còn có thế mạnh ở các môn thể thao như điền kinh, bóng chuyền, bơi lội" - Phương nói.


Hiện tại, Phương đang sở hữu 2 chiếc Dream, một xe của Thái Lan và một xe khác do Việt Nam sản xuất. Cả hai xe này đều là món quà Phương nhận được từ người thân. "Với mình, chiếc xe Dream đầu tiên có ý nghĩa rất lớn, là món quà mẹ thưởng sau khi tốt nghiệp lớp 12" - 9X nhớ lại.


Khi được hỏi vì sao lại chọn một chiếc xe số đời cũ mà không phải là SH, Vespa... Phương chia sẻ cô thích xe số vì nó tạo cho mình cảm giác mạnh mẽ, năng động khi điều khiển, Bản thân cô cũng đang là sinh viên, chi phí để trả cho một chiếc xe số về xăng, bảo dưỡng sẽ rẻ hơn nhiều so với tay ga. Và thêm một điều nữa, Phương mê nghe tiếng bô xe nổ, điều mà những chiếc xe tay ga bóng bẩy không có được.

Với tình yêu dành cho những chiếc Dream, Phương quyết định thực hiện bộ ảnh với xe nhân dịp sinh nhật. Hình ảnh được đăng tải lên diễn đàn dành cho giới trẻ khiến nhiều người biết đến sở thích chạy xe số mạnh mẽ của 9X Hà thành.


Phương tiết lộ, những chàng trai đi xe Dream hay Wave bình dị, khoẻ khoắn sẽ dễ chiếm được nhiều cảm tình của cô.


Hình ảnh Phương gợi cảm bên Dream nhận được nhiều lời khen từ bạn bè.


Chiếc xe Dream thứ hai cô được ông mua tặng tại Hải Phòng.


Vết sẹo lớn trên đầu gối Phương là hậu quả của một lần tai nạn khi chạy xe tay ga.


Nữ sinh trường Sư phạm tạo dáng cá tính bên chiếc Dream "cưng" của mình.

Ma Kết
Ảnh: Hưng Siro

Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014

Tâm sự của một bé gái 18 tháng tuổi có mẹ quá lười

Mình là Mina, 18 tháng tuổi, con mẹ Hằng - thiên hạ đệ nhất siêu cấp vô địch mẹ lười!
Quả thật sống trên đời 18 tháng có lẻ, mình chưa gặp ai lười như mẹ mình. Trước tiên là các vấn đề thiết yếu ở lứa tuổi bọn mình: ăn-ngủ-ị cho đến tỉ vấn đề khác.



1. Ăn

Từ khi mình sinh ra đến giờ, Hằng chưa bao giờ quấy bột hay nấu cho mình một bát cháo đúng chuẩn ăn dặm truyền thống luôn. Vì Hằng quá lười nên từ khi vẫn đương chức "chủ tịch hợp tác xã Toàn Lợi", mình đã phải ăn cháo nguyên hạt và rau củ quả thô. Mới 2 cái răng đã phải gặm ngô, nhá thịt. Ở nhà với bà thì mình được ăn suốt ngày bao nhiêu là món ngon, không bỏ bữa nào. Còn ở nhà với Hằng, hôm nào 2 đứa dậy muộn thì xuống lục tủ lạnh có gì chén đấy, có khi mỗi đứa cái bánh mì là xong bữa sáng. Ngay cả hoa quả Hằng cũng chẳng bỏ hạt cho mình Nho ăn thì phải tự nhằn hạt. Hằng bảo nuốt hạt là bị mọc cây trong bụng đấy. Mình sợ lắm, nhưng mà nho thì dễ chứ thanh long mình chịu. Chắc trong bụng mình đã có cả một vườn thanh long!

À quên, còn vụ này chứ. Mấy lần mình làm mình làm mẩy không ăn, bà lo lắm, sợ mình đói. Thế là cứ đến bữa, Hằng mang cơm lên phòng khoá cửa lại 2 đứa ngồi ăn với nhau. Mình mà giở quẻ á, Hằng cho nhịn rã họng luôn, khỏi dỗ. Mình nói cái này bí mật đừng mách bà mình nhé. Có mấy lần mình không ăn, Hằng còn chén thức ăn của mình. Xong xuống bà hỏi thì Hằng bảo mình ăn hết rồi. Mà á, ngồi ăn với Hằng thì "quên mùa xuân" được đi rong với xem ti vi đi. Lằng nhằng là "giải tán quốc hội" cho rã họng luôn chứ chẳng chơi đâu ý nhá.

2. Ngủ

Mình nhớ hồi còn bé xíu, có lần bà nội phải đập cửa phòng vào cứu mình vì Hằng để mình khóc ứ thèm dỗ. Bây giờ lớn rồi, đến giờ ngủ Hằng tắt đèn, bảo mình nằm xuốnng, thơm chúc ngủ ngon xong là Hằng ngáy o o luôn. Thế là mình đành ôm bạn khăn xô lăn lộn chán rồi khò. Lười đến thế là cùng! Mình chỉ nhớ mỗi hồi bé được bố hát bài Lá xanh ru ngủ. Mà nói thật nghe bố mình hát thì nhắm mắt ngủ luôn đi cho đỡ phải nghe còn hơn!

3. Ị

Nói ra thiệt xấu hổ, 18 tháng rồi mình vẫn đái dầm. "Giải toả nỗi buồn" xong mình cũng biết gọi Hằng thông báo. Xong Hằng sẽ ra dọn dẹp cho mình. Ngay từ hồi mình hơn 1 tuổi, tè xong Hằng bắt mình phải cầm quần mang vào nhà tắm mà vứt vào chậu. Ôi mình đoán chỉ một thời gian ngắn nữa thôi chắc Hằng sẽ bắt mình giặt quần của mình mất. Huhu.

4. Ăn vạ

Mình nghe các bạn mách cho độc chiêu này. Mình đã thử với ông bà nội ngoại. Kì diệu thật!!! Mình lăn ra một cái là muốn gì được nấy luôn. Thử với ông bà xong rồi, mình quyết định thử với Hằng. Ai ngờ, mình vừa lăn ra, Hằng bế mình lên giường rùi bảo: "Nằm đấy mà khóc, khóc to vào! Khóc chán thì nói chuyện nhé". Dần dần mình phát hiện ra khóc với Hằng chỉ nhọc cái thân. Mình thì nằm khóc mệt mỏi còn Hằng lười chẳng thèm dỗ, ngồi thảnh thơi đọc báo.


5. Đi chơi


Hằng lười nên đi chơi với Hằng mình toàn phải đi bộ. Xa lắm các bạn ạ! Vào siêu thị với bà thì được đi xe đẩy, đi với Hằng thì phải đẩy xe. Đã thế còn phải lấy sữa tươi, sữa chua bỏ vào giỏ theo đúng loại chính phủ yêu cầu. Được cái mình lấy đúng Hằng cũng khen cho mấy câu mát lòng mát dạ.


Ôi, nói chung có một người mẹ lười mệt thật đấy! Đi tắm phải tự mở tủ lấy quần áo, lấy khăn. Chơi đồ chơi xong phải dọn hộc bơ. Sữa thì tự ôm bình mà uống, mà hút... Đến nóng cũng phải tự ra mà bật quạt... ti tỉ thứ việc đến tay mình. Tự dưng mình lại thành gái đảm. Sau này, anh nào lấy được mình chắc sướng phải biết, nhỉ? Nhưng có một bà mẹ vợ lười thì cũng phiền đây. Không khéo lại ế vì mẹ mất!


Bé Mina có mẹ lười vô địch thiên hạ!
theo afamily.vn

Blog Hot

Mẹo vặt hay

Truyện ngắn

 
Copyright © 2014 Blog hay