Mới đó mà chúng mình xa nhau đã được nữa năm rồi, trái tim em không ngừng thổn thức nhớ tới anh. Bạn bè trách em là đứa khờ dại cứ mãi đắm chìm trong quá khứ, cứ mãi nhớ đến người không thuộc về mình. Biết làm sao đây tình yêu đâu phải nói quên là sẽ quên liền được, nếu quên quá dễ dàng thì làm gì có cái gọi là đau khổ vì tình.
Em luôn mơ ước chúng mình sẽ cùng nắm tay nhau đi hết cuối con đường tình, em đã cố gắng rất nhiều để vun đắp cho tình yêu hai đứa.Những trở ngại phía trước con đường tình, chỉ là cơn sóng nhỏ giúp cho con thuyền chở tình yêu đôi mình luôn bền vững.Nhưng sao anh lại không cùng em vượt qua mà anh đã dừng bước trước sự ngỡ ngàng của em. Anh đã bỏ em ở lại một mình và quay lưng bước sang con đường khác.
Những giọt nước mắt em đã cạn khô vì nhớ anh, em không quên được anh do em còn yêu anh nhiều lắm. Anh đã mang đến cho em niềm tin cho em sự yêu thương sao anh lại nỡ mang nó đi để tim em sầu héo.
Em không biết làm sao để đối diện với sự thật là em đã mất anh,em mong sao đó chỉ là một giấc mơ và khi em tỉnh giấc thấy anh vẫn ở bên cạnh.Nhưng sự thật vẫn là sự thật anh đã không còn bên em như em mộng tưởng.
Có bao giờ anh chợt nhớ đến em một người con gái đã từng cùng anh đi qua một chặng đường tình yêu. Những kỷ niệm của chúng mình có còn trong tâm trí anh không, hay anh đã thật sự xóa bỏ đi tất cả.Nếu một mai trên đường đời chúng mình có gặp lại nhau, đến lúc đó mong rằng vết thương lòng anh gây ra cho em đã tan biến để nỗi đau sẽ không còn dày vò trái tim em nữa.

Đăng nhận xét