Thứ Tư, 6 tháng 8, 2014

Anh chưa bao giờ yêu em?

Tại sao anh đến bên em làm cho em yêu anh rồi bỏ em? Chợt nhận ra tình yêu của riêng em chẳng có ước hẹn


Vạt nắng không len được sau những đám mây đen dày đặc…

Thành phố chìm vào trong giá rét…

Em khờ. Thành phố này hiếm khi có ánh nắng mà…mong đợi làm chi!

Vẫn nơi này

Vẫn hàng cây đầy những bông tuyết trắng xóa

Em gò mình…chìm trong đêm




Em đến với Yakutsk, một thành phố lạnh nhất thế giới…Em còn nhớ khi là một cô sinh viên bước đến đất nước này thật là tồi tệ, nó quá lạnh so với em tưởng tượng, cái lạnh buốt, cắt vào da thịt, em không thể nào nhớ cảnh của Yakutsk ngoại trừ màu trắng dải đều của tuyết. Nhưng chiếc cầu dài hùng vĩ cũng bị mảng tuyết bao phủ…

Dù vậy em cũng không cảm thấy ghét thành phố này, em đến với nó, tiếp xúc với cái lạnh của nó, cái lạnh mà cũng dễ tổn thương em, em ngồi cuộn tròn trong chiếc chăn lông mà vẫn lạnh căm căm

Em gặp anh khi Yakutsk vào cuối năm. Anh đến choàng cho em chiếc khăn ấm, em cảm kích, ấm lòng khi có một người nào đó dựa vào, anh cũng là người Việt Nam, gặp một đồng hương ở nơi giá lạnh như vậy hình thành cho em cảm giác muốn dựa dẫm. Anh là chàng trai ít nói, không hay cười cho lắm, anh luôn ngồi với chiếc đàn ghi-ta đã cũ, anh đàn rất tuyệt đến nỗi em ngây người nhìn anh, anh cứ ở bên em thật nhẹ nhàng, trong vắt, êm đềm như nước. Khi em ốm thay vì nói “em có sao không?” anh chạy nhanh đi mua thuốc, em còn nhớ hôm đó là lại là một ngày mưa với những bông tuyết lạnh. Anh ôm em vào lòng, khuôn mặt anh trắng bệch vì lạnh. Lúc đó trái tim em đã rung động anh ạ!



Vậy mà em không biết rằng, con người anh chẳng phải như vậy. Anh không phải là chàng trai trầm lắng hay đánh đàn, không phải là chàng trai quan tâm người khác bằng hành động nhiều hơn lời nói. Trái lại anh là chàng trai ngỗ nghịch, buông thả và hào phóng, bên cạnh anh luôn có những cô gái xinh đẹp như hoa, anh đùa nghịch rồi bỏ rơi họ, để họ van xin anh rồi anh gạt phăng cánh tay họ và bước đi kèm theo nụ cười khinh bỉ. Em có phải là một trong số cô gái đó không anh? Rồi anh cũng trêu đùa em đúng không anh?Em cho phép mình không tin...

Hôm nay vẫn như mọi hôm anh lại đàn ghi-ta, anh cầm trên tay bó hoa violet hiện lên sắc tím thấp thoáng màu trắng của những bông tuyết còn vấn vương. Em ngồi tựa vào bờ vai của anh, bờ vai vững chắc và ấm áp thấy lạ, anh dang tay ôm chặt em vào lòng và nói hãy ở bên anh, em hạnh phúc lắm, em muốn thời gian ngừng trôi vào giây phút đó, vào giây phút anh nói hãy ở bên anh mãi mãi. Em sẽ ở bên anh mãi mãi anh à.


Em đâu ngờ câu nói đó chẳng giành cho em!!!

Yukutsk ngập mình trong mưa, cơn mưa không to nhưng dai dẳng, cơn mưa càng làm cho cái lạnh se sắt hơn, bông tuyết vẫn nặng nề mà rơi, em phó mặc thời tiết, em đắm mình trong cái lạnh, những giọt nước mắt gần như đã vơi cạn… Một tuần rồi, anh đi mà chẳng nói lời nào, chẳng lẽ anh lại bỏ mặc em sao? Lại giống như những cô gái đó đúng không?

Em tập tành đánh đàn ghi-ta đến nỗi bàn tay bị chảy máu, bó hoa violet thấm đẫm nước mưa. Em nhớ lại lúc anh kể violet tượng trưng cho lòng chung thủy, bông hoa mỏng manh, yếu đuối như một cô gái cần nắm một bờ vai, lúc đó em đã nghĩ đó là em, bông hoa mỏng manh, cần anh bên cạnh. Tất cả chỉ là những lầm tưởng, lầm tưởng của riêng em vì em nghĩ anh yêu em và cần có em.


Đã biết rằng anh nào đâu có nghĩ đến em

Vậy mà cứ bám rít lấy anh vẫn cứ giữ cái ảo mộng rằng “anh yêu em”

Đột nhiên chợt nhớ anh chưa bao giờ nói yêu em…

Chị ấy giống em nhỉ? Từ mái tóc dài xuông mượt đến làn da trắng mỏng manh yếu đuối với giọt nước mắt như pha lê long lanh giữa đêm, chị ấy đẹp như violet. Chị ấy đến bên em, van xin em đừng theo anh nữa, chị ấy ngờ vực, chị ngồi xoài xuống chờ sự thương cảm của anh. Anh chạy đến đánh em vì nghĩ em làm chị ấy khóc. Trước khi đi chị ta để lại cho em nụ cười đắc thắng…

Em mong chị ấy đừng trêu đùa tình yêu của anh chắc có lẽ vì tình yêu nên chị ấy mới làm như vậy, không hiểu sao chị ấy cười sao là ác quá, nụ cười như giành chiếc thắng khi cướp được một đồ vật...


Em không thể mường tưởng được những tháng ngày không có anh bên cạnh sẽ ra sao?

Có thể là không còn những tiếng đàn du dương khi hoàng hôn tắt lịm

Không còn những bó hoa violet bọc vội tặng em

Không còn những cái siết tay khi em cần

Không còn hình bóng ai đó ngồi cạnh em khi em khóc



Có lẽ là vậy và đúng là vậy…

Tại sao anh đến bên em làm cho em yêu anh rồi bỏ em? Chợt nhận ra tình yêu của riêng em chẳng có ước hẹn, chẳng có những lời lẽ ngọt ngào mà chỉ lẳng lặng ở bên nhau như…hai cái bóng…Chẳng lẽ Yukutsk quá lạnh đến nỗi chỉ cần anh quan tâm một chút thì em đã cảm thấy ấm lòng và yêu anh. Dù sao em cũng không quá yếu đuối, em không khóc mà chỉ tự hỏi hàng vạn câu hỏi “tại sao?” rồi lại tự trả lời. Em ủ ê trước những nỗi đau không tên, em gò mình với những cảm xúc tất cả đều như xáo trộn lên, đầu óc em rối như tơ vò...

Chẳng lẽ anh chưa bao giờ yêu em?

Hà Nội, ngày 5 tháng 8 năm 2014
Hàn Thiên's blog

Nguồn Zing Blog

Đăng nhận xét

Blog Hot

Mẹo vặt hay

Truyện ngắn

 
Copyright © 2014 Blog hay