Thứ Tư, 6 tháng 8, 2014

Trả lại anh giấc mơ ngày nào...

Tìm về lối cũ...
Cỏ cây vẫn đây...
Gió vẫn thổi...
Chỉ có anh thôi...
Tan biến khỏi tay em như mây trời...



"Một khi ai đó đã không yêu bạn thì dù gượng ép bạn cũng không có được trái tim người ấy đâu!"- câu nói tôi thường khuyên mọi người nhưng bây giờ chính tôi lại quay cuồng cố níu giữ anh ở lại. Ngày anh đi như một vết cứa sâu vào trái tim tôi tạo thành một vết sẹo không lành. Không một câu chào tạm biệt, sao vội đi vậy anh? Để em ngồi đây thẫn thờ mà vẫn chưa dám tin những gì mình nghe là sự thật.


Ngày xưa ấy, đã từng có một cô gái đứng bên cạnh chàng trai cô ấy yêu thiết tha. Tình đầu tưởng chừng mãi nguyên sơ và đẹp như mộng ước. Trong khi yêu, người ta say trong tình để rồi bất chấp làm đau con tim để tìm yêu thương dù người bên cạnh mình đã cạn tình dưng bước.
Hôm nay, tôi trở về. Mọi thứ đều nguyên vẹn như ngày đầu tôi cầm tay anh nơi con đường này. Nhưng chỉ khác là anh đã ra đi. Không một câu từ biệt chứ nói gì đến thương yêu còn sót lại? Hay là anh muốn tự giải thoát mình cho một tình yêu không lối thoát?
Tôi vẫn yêu anh dù tình đầu đã vụn. Bất chợt một ngày tháng tám, kỉ niệm òa về trong nỗi nhớ khôn nguôi. Tôi nghĩ đến chuyến bay tách rời tôi và anh khỏi nhau, để yêu thương cũng nhòa dần vì năm tháng. Thời gian- kẻ dửng dưng quay gót và hư không...



Dù yêu nhau sâu đậm thế nào thì nếu xa nhau tình cũng sẽ nhạt phai ít nhiều. Nhưng dù bị bào mòn bởi thời gian nhưng nếu đó là tình yêu thật sự thì yêu thương sẽ vẫn còn đọng lại để hàn gắn hai con tim lâu ngày biệt ly. Nhưng nếu không yêu nhau thì chỉ cần hai bàn tay cách xa nhau là bao nhiêu tình cảm trao nhau cũng tan biến như bong bóng xà phòng. Để rồi khi gặp nhau lúng túng trong gượng gạo. Tôi hay thốt lên: "Cảm ơn anh đã cho em một giấc mơ." Chỉ là mơ, vì tình quá đẹp nên đến lúc tôi bước ra cơn mơ tôi vẫn chưa dám tin đó là sự thật. Mọi tình cảm trong tôi đều quay về con số 0 tròn trịa khi anh cất bước ra khỏi mảnh đất quê hương, và ra khỏi trái tim tôi nữa...


Trả lại anh giấc mơ ngày nào... Giấc mơ ướt nhòa nước mắt...

Em sẽ bước tiếp dù không có anh ở bên. Xin trả lại anh bao mộng ước em vẫn hoài niệm trong trái tim. Để em đủ tỉnh táo và kiên nhẫn để quên đi hình ảnh của anh trong kí ức. Tình mình đã tan vỡ nên em không muốn ôm chặt những mảnh vỡ tình yêu còn sắc hơn cả thủy tinh nữa. Nó chỉ làm tâm hồn em thêm trầy trụa, trái tim thêm rỏ máu vì những vết đau chẳng bao giờ thôi nhức nhối...
Xin trả lại anh giấc mơ ngày nào...

Mất đi rồi không lấy lại được đâu anh nhé!
Nguồn Zing Blog

Đăng nhận xét

Blog Hot

Mẹo vặt hay

Truyện ngắn

 
Copyright © 2014 Blog hay